Cưới nhau vừa được một ngày, Anh đi, đi mãi không hay tin về. Đảm đang Chị khép phòng khuê, Se se môi thắm, tái tê đêm dài, Nghe tin chiến sự sớm mai. Dạ như lửa cháy đỏ hai phương trời. Hòa bình lòng Chị tơi bời, Gạt dòng nước mắt tìm nơi Anh nằm. Một ngày nên nghĩa trăm năm, Lòng Chị như ánh trăng rằm chờ Anh. Bức thư Anh vội viết nhanh, Trước giờ xung trận nay thành lời Di
Cùng Anh thư đã ra đi, Vào trong lòng đất xanh rì cỏ non. Quê hương chờ đợi mỏi mòn, Thư về với Chị còn hoen máu đào. Đớn đau lòng Chị nghẹn ngào, Lời thương ly biệt xót bao nghĩa tình. Mâm cơm chỉ có một mình, Bên nào cũng lệch, nhớ hình người xa. Nơi Anh nằm đất nở hoa, Bức thư thấm máu, mãi là TÌNH ANH.
(Viết theo chuyện của Chị Đặng Thị Xơ Vợ liệt sỹ Lê Văn Huỳnh thời chống Mỹ)
Nhớ ngày đi học vỡ lòng, Qua bờ ruộng lúa bóc đòng đòng ăn. Vở rơi con chữ lấm lem, Chạy vào đến lớp chân hoen màu bùn. Chào Thầy giọng cứ run run, Khi đi về chỗ lại đùn đẩy nhau. Thời gian nước chảy qua cầu, Tóc hoe thủa ấy nay đầu sương pha. Đòng đòng ngọt lịm hôm qua, Ngấm vào gan ruột mãi là vị quê.
Tiếc thay cho một bài ca, Núi thì ” liền núi “ sông là “liền sông “ Đã từng sáng khắp Biển Đông, Mối tình “hữu nghị” mãi không phai mờ. Lòng người ai “Biết chữ ngờ”, Biên cương lấn chiếm, biển bờ xâm lăng. Miệng rằng: “ Như môi với răng “ Cớ sao ? Răng cứ hung hăng cắn càn ! Mất đi "Mười sáu chữ vàng " Để cho lòng dạ sói lang trị vì. Dừng ngay - dừng ngay lại đi, Để còn giữ được lương tri con người.
Nợ nước, thù nhà quyết trả xong, Đầu voi phận liễu phất cờ rồng. Anh hùng xung trận giành non nước, Nhi nữ khải hoàn giữ núi sông. Nghĩa cả ngai vàng yên quốc sự, Tình sâu gác tía đạo thờ chồng. Nữ nhân Nam Việt lừng phương bắc, Thật xứng danh con cháu Lạc Hồng.
Hà Nội : 3 / 2014
Tháng ba tháng của đàn bà, Mời thi hữu họa ngợi ca má hồng. Cẩm Tú
Đệ tử thập phương ngước mắt trông, Đài sen phật tổ tỏa quang hồng. Ngạt ngào hoa thắm tô bình sứ, Ngan ngát trầm hương đượm đỉnh đồng. Tam bảo lầm rầm lời phúc lộc, Am thiền tâm tĩnh lặng thinh không. Từ bi bác ái say lòng thiện, Đức độ,tâm thành dạ sáng trong.
Tết đã đưa xuân đến mọi nhà, Trăm hoa thắm sắc khắp gần xa. Giã từ Quý Tỵ cành khô cứng, Giáp Ngọ tái lai lộc nõn nà. Đầm ấm trong nhà lời chúc phúc, Ngọt ngào ngoài cửa tiếng hoan ca. Thiên nhiên rực rỡ chào năm mới, Trời đất lung linh khúc chuyển hòa.
Gặp nhau từ thuở xưa xa, Đã bao nhiêu tuổi vẫn là trăng non. Dẫu rằng khi khuyết, khi tròn, Trời còn ánh nguyệt, ta còn bên nhau. Trùng dương bạc trắng mái đầu, Biển chiều vẫn hát mãi câu chung tình. Hà Nội : 24/ 12 /2013 Cẩm Tú
Tay cầm tấm thiếp chúc mừng, Mà trong lòng thấy rưng rưng nghẹn ngào. Tưởng như vừa mới hôm nào! Bảng đen, bục giảng nay vào trong thơ. Chỉ còn trong những giấc mơ, Từng giờ giảng dạy, từng giờ luyện thi! Năm qua đi, tháng qua đi, Biết bao kỷ niệm mãi ghi đáy lòng. Ngắm từng chữ, vuốt từng dòng, Ghi trên tấm thiếp, ấm trong dạ này.
Lênh đênh con nước đầy vơi giữa dòng. Ai làm bên đục bên trong,
Ai làm bên lở khiến lòng cò đau. Chảy về đâu hỡi sông sâu, Mười hai bến nước dãi dầu mênh mông. Đục trong mãi chảy xuôi dòng, Ngàn năm sông vẫn nặng lòng phù sa.
Cùng nương ở chốn Hà Thành, Cùng vui xóm nhỏ quý danh đã từơng. Gửi người thi hữu mến thương, Bao giờ có dịp tiện đường ghé sang. Nhà tôi ở xứ Mai vàng, Bên làng trạm bạc của Tràng An xưa. Hôm nào thấy vắng cơn mưa, Trời trong, gió mát bạn đưa xe vào. Hàn huyên câu chuyện thấp cao, Cùng nhau chia sẻ kết giao tâm tình.
Chiều thu mành liễu thướt tha, Tiếng chuông Trấn Quốc ngân nga cửa thiền. Nhạn nghiêng đôi cánh trao duyên, Bồng bềnh mây ngọc chở miền heo may, Long lanh mặt nước Hồ Tây, Những Thiên Nga trắng lòng đầy khách du. Se se tà áo mùa thu, Hây hây đôi má gió ru tình đầu. Mênh mang trời nước một màu, Hoàng hôn buông nhẹ vương câu thu vàng.
Ba mươi Hoàng Diệu một rừng người, hoa. Dòng người trai ,gái, trẻ, già, Dường như vô tận vào ra viếng Người. Nghẹn ngào ngấn lệ đầy vơi, Vườn cây cổ thụ ngậm ngùi đứng trông.
Người đi về cõi hư không, Để bao luyến tiếc trong lòng dân ta. Nhớ thương vị tướng tài ba, Năm châu bốn bể ngợi ca tên Người. Hôm nay Người đã về trời, Tấm gương còn mãi sáng ngời trong dân. Người là vị thánh dương trần, Đức, tài, văn, võ…mười phân vẹn mười