Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Tô Hà. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Tô Hà. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

THEO DẤU HƯƠU SAO

PHƯỢNG CUỐI THU






Cuối Thu mùa ngả sang Đông
Phượng còn níu Hạ sắc hồng vương mang


Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

VẪN TÌM KHAU VAI






Người người đây, tình tình đây
Tình không lần cuối đong đầy tháng năm
Chim trời cá nước biệt tăm
Tình không lần cuối vẫn tìm Khau Vai
Chợ tình dù chẳng bóng ai
Tình không lần cuối hôm mai vẫn chờ. 


Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

MỘT MÌNH KHAU VAI

Bao lần hẹn nhau Khau Vai
Mãi hẹn không thành Khau Vai
Đành hẹn chờ nhau Khau Vai
Lại hẹn mùa tình Khau Vai.
 
Nguyễn Tô Hà

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

LỄ HỘI ĐỀN KIẾP BẠC

Trong lịch trình Bắc tiến của anh em tôi có Lễ hội Đền Kiếp Bạc. Anh Thảo nói: Tiếng là quê mình mà anh chưa một lần đi lễ đền Kiếp Bạc. Trưa ngày 11/9 (18 tháng Tám Âm lịch) anh em tôi về Sao Đỏ. Sau bữa cơm chiều đầm ấm ở nhà anh Đông, anh trai chị Di, vợ anh Thảo, chúng tôi về Hội Đền.



Đây là lần thứ hai tôi về Lễ hội Đền Kiếp Bạc. Hội Đền năm 1973, tôi đi cùng các bạn sau khi thi đại học về. Năm ấy mưa nhiều, nước dâng tận bậc thềm đền. Hồi ấy chưa có điện, chỉ có trăng, nước và đèn nến lung linh các mâm lễ của khách thập phương về Hội. Trong tôi cũng lung linh mối tình đầu, thăng hoa hơn pháo hoa bây giờ.



Còn văng vẳng trong tôi giọng ngâm của Khúc Tặng:
“Vạn Kiếp trường sinh với núi sông/
Trần triều hiền thánh chí anh hùng/
Đánh Nguyên cứu nước ba lần thắng…
          ……………….Tôi lạc câu cuối


Khúc Tặng của tôi không còn, mối tình đầu đã thành kỷ niệm. Chỉ còn bên tôi trăng Hội Đền 18/8 Âm lịch. Lung linh, lung linh, lung linh...

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

THU NHỚ

Cuối thu rồi người ơi
Câu hát mùa thu vẫn đợi
Em gửi người nhớ thương vời vợi
Những thu vàng dài mãi nhạc hoài mong.


Nguyễn Tô Hà

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

NHỮNG GIẤC MƠ

Lâu rồi tôi lại mơ những giấc mơ cũ. Tôi mơ thấy Quang Tiến, một giấc mơ dài. Lần này Quang Tiến rất vui. Tôi vui suốt ngày hôm sau. Tôi mơ về phòng 18 Ký túc xá Mễ Trì 37 năm trước với những bạn gái đã lên chức bà. Đêm qua tôi mơ thấy ba. Có lẽ những ngày qua tôi nhớ ba nhiều và hay nói về ba với những người lính cũ của ba. Tôi nhớ ba má và em Trung.
Những giấc mơ này thường về với tôi. Những người thân yêu của tôi đang hiện hữu quanh tôi dù đang ở bất cứ cảnh giới nào. Tôi sẽ sống tốt hơn, cả phần những người đã khuất.

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

NỐI DÀI TÌNH NGHĨA TRI ÂN

   Sáng nay, 11/9/2014, Đoàn Hội ngộ Tri ân phía Nam đến Hà Nội.





6h30, xe của Hội Truyền thống Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh đón chúng tôi về Văn phòng Hội trước giờ giao ban hàng tuần của Ban Chấp hành. Chị em tôi vinh dự được Thiếu tướng Võ Sở, nguyên Phó Tư lệnh về Chính trị Binh đoàn 12, nay là Chủ tịch Hội Truyền thống Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh trao Kỷ niệm chương Chiến sỹ Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh truy tặng cho ba tôi, Thượng tá Nguyễn Hữu Thảo, nguyên Chính ủy Trung đoàn 98 từ năm 1973 đến năm 1976. Niềm vinh dự bất ngờ khiến chị em tôi trào nước mắt.




Anh Nguyễn Xuân Thảo và chị em tôi cũng được tặng logo của Hội. 



Sau đó, anh Trần Văn Phúc, nguyên Đại tá Phó Tư Lệnh Binh đoàn 12, nay là Ủy viên Thường vụ, Chánh Văn phòng Hội đưa chúng tôi về Sao Đỏ. 



Tình nghĩa Tri tiếp tục được nối dài.

Ảnh: Trần Văn Phúc, Chánh Văn phòng Hội Truyền thống Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh. 

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

TRI ÂN CUỘC ĐỜI

Chuyến đi Trường Sa in trong tâm khảm tôi ngoài tình cảm chung của mọi người dân Việt Nam đối với biên đảo Tổ quốc còn nặng nghĩa Tri Ân.
          Cuối năm 2007, anh Nguyễn Xuân Thảo và tôi liên lạc được với nhau. Sau cuộc nói chuyện điện thoại đầu tiên một tuần, anh Thảo và  anh Kiên có mặt ở Nha Trang thắp hương cho ba tôi. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được tình cảm của một người anh ruột thịt, điều mà tôi hằng ao ước. Từ anh Thảo, tôi được biết anh Nguyễn Văn Thế và anh Hà Phong. Khi biết tôi đi Trường Sa từ cảng Ba Son, Sài Gòn, anh Thảo nhiệt thành mời tôi và đoàn Phú Yên ghé thăm nhà anh ở thị trấn Trảng Bom, Đồng Nai.
          Còn nguyên trong tôi hình ảnh bóng áo trắng của anh trong mưa. Mưa tầm tã đường vào Sài Gòn. Tôi báo cáo anh Trưởng đoàn và mời cả đoàn vào nhà anh. Chúng tôi căng mắt trong mưa tìm Ủy ban nhân dân thị trấn Trảng Bom. Anh đã đứng chờ từ bao giờ và đi xe máy dẫn xe chúng tôi về nhà. Một dãy bàn đầy ắp các món hấp dẫn quyến rũ cả đoàn 14 người đang đói bụng. Mọi người trong đoàn Phú Yên tấm tắc: bạn chị Hà tuyệt thật. Hôm ấy 2 mâm cơm của Bộ Tư lệnh Hải quân chờ đoàn Phú Yên gần như còn nguyên vì cơm nếp thịt gà nhà anh Thảo ngon quá. Đến bây giờ gặp lại các thành viên trong đoàn, mọi người vẫn nhắc anh Thảo với niềm trân trọng.
          Trong hải trình Trường Sa lần ấy, điểm đến cuối cùng là Quế Đường, tức Nhà dàn DK1. Tàu neo xa Nhà dàn, sóng lớn, ca nô không thể đưa khách lên Nhà dàn. Thủ trưởng Đoàn quyết định: nếu 12 giờ trưa mà sóng vẫn lớn thì sẽ dùng loa phương tiện để chuyển lời thăm hỏi của Đoàn đến các chiến sỹ trên Nhà dàn. Văn công Hải quân cũng sẽ hát phục vụ bằng loa. Những ngày cuối hành trình, biển động. Tôi say sóng, mệt lả. Khi tàu dừng, cơn say sóng của tôi càng dễ sợ. Bao tình cảm với những người lính ngóng chờ đoàn chúng tôi qua những mảng sóng lớn dâng trào trong tôi. Tôi viết 
Gửi Nhà dàn Quế Đường

Sừng sững giữa trùng khơi sóng gió
Quế Đường vươn mình trong bão táp mưa sa
Mang vóc dáng Tổ quốc mình nơi đó
Chí kiên trung vượt mọi phong ba
                
Chúng tôi biết ngày lại ngày trên biển
Anh không nguôi nỗi nhớ quê nhà
Khát một khúc dân ca, một dáng hình con gái  
Một lá thư nhà ấm mong ước đoàn viên

Không đến được với anh
Dù đã gần kề dàn nổi
Chúng tôi lại đi như những cánh chim trời
Xin gửi tình đất liền sâu nặng
Qua những ngọn sóng bạc đầu
Ơi Quế Đường ơi.
                   
          Được Thủ trưởng Đoàn cho phép, tôi đã lên boong đọc bài thơ qua loa phương tiện cho các chiến sỹ Nhà dàn nghe, vừa đọc vừa khóc.
          Kỷ niệm một năm chuyến đi Trường Sa ấy, một bạn ở Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Phú Yên viết bài cho Báo Tuổi trẻ có dẫn bài thơ của tôi. Anh Hoàng Minh Thạo đọc bài báo ấy, viết cho tôi một bức thư. Anh Thạo là cần vụ của ba tôi những ngày người lâm bệnh năm 1976. Sau khi nhà tôi chuyển chỗ ở, anh mất liên lạc với gia đình tôi. Từ anh Thạo, chúng tôi tìm được anh Nguyễn Duy Nghị, lái xe cho ba tôi thời gian đó.  
          Nguồn mạch Tri Ân bắt đầu từ đó và ngày càng sâu đậm. Tôi lại muốn hát:
“Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Tôi có thêm ngày nữa để yêu thương.


HÀNH TRÌNH HỘI NGỘ TRI ÂN


Tiếp tục chia sẻ với Xóm mình hành trình hội ngộ Tri ân của đoàn phía Nam.
Cập nhật thông tin hành trình TRIANCUOCĐOI


Nguồn mạch Tri ân sau 43 năm

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

TRUNG THU

Trăng Trung Thu Giáp Ngọ 2014
tại Tuy Hòa

THEO DẤU HƯƠU SAO

Phần cuối

TRƯỜNG SA

Không phải nhà báo nào cũng có cơ hội tác nghiệp tại Trườg Sa. Niềm vinh dự của tôi là đã đến Trường Sa, từ ngày 2/5 đến ngày 11/5/2008. Dấu ấn này mãi còn ấm nóng trong tôi để thêm trân trọng mỗi ngày tôi được sống an lành. Mỗi ngày lễ Phật tôi hằng cầu nguyện cho đồng bào, chiến sỹ đang sinh sống và chiến đấu bảo vệ quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Tổ quốc. 

Nghi thức tiễn tàu rời cảng

Tạm biệt đất liền



Đường băng đảo Trường Sa lớn




Ca nô từ tàu vào các đảo





Chiến sỹ Biện Văn Quân quê huyện Sông Hinh Phú Yên


Tạm biệt Nhà dàn DKI. 
Bài thơ viết trong cơn say sóng 
được đọc qua loa phóng thanh đến các chiến sỹ. 

Chút quà đất liền tặng lính đảo

Cây phong ba - biểu tượng ý chí Trường Sa


Hết

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

THEO DẤU HƯƠU SAO

Phần II


Tết Trung Thu cho các cháu

Báo cáo Đại Hội Công Đoàn 

Ngâm thơ "Sáng tháng Năm" Liên Hoan Tiếng hát CCVC
Khối Văn hóa - Tư tưởng


Duyệt văn bản phát sóng
Phát sóng trực tiếp Tọa đàm về Sở Hữu Trí Tuệ

Phỏng vấn đại diện Sứ quán Việt Nam tại Singapo 

Tokyo mùa hoa anh đào 2008

Tòa nhà Liên hợp quốc  NewYork 2008

Hội chợ Thiết bị Truyền hình Las Vegas 2008


Giải nhì cuộc thi Vẻ đẹp thời trang VTV 7/9/2010 độ tuổi trên 30 

Hết phần II