Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

Cánh chuồn chuồn


Giọt thơ
Đọng bên cánh chuồn nho nhỏ
Trăn trở
                                  những ngày đã xa…
Chuồn chuồn ơi em bay đâu trong mưa
Khi trời không còn nắng
Mây cao chợt xám
Thơ nhòa ướt mi
Ta nhuộm tình trong cánh mỏng tái tê
Lo em không chốn bay về
Bật khóc
Chẳng còn ô rừng che bóng
Sững sờ …run rẩy …nao nao…

Em chợt bay cao
Nghiêng mắt nháy chào
Suối nguồn róc rách
Thơ trời xanh biếc
Nắng cười bừng lên
Rạng rỡ lén soi yêu dấu dịu hiền
Ngỡ nghẹt con tim…bàn tay…cháy bỏng… 

Thơ lại về chuồn chuồn ơi cánh mỏng
Thanh khiết mơ màng lạc chốn thần tiên
Hãy lọc dùm ta hết mọi ưu phiền
Để chỉ còn âm thầm nỗi nhớ
Thôi buồn vô cớ
Lo cánh chuồn trong mưa… 


1-8-2010
Hồ Minh Quang

  

GIÁ ĐỪNG



Em trao tôi một nụ cười
Để tôi ngơ ngẩn một đời gió mưa
Giá như đừng có ngày xưa
Đừng qua chiều ấy đò thưa…giá đừng…
                 Côn Sơn,ngày 30-5-2013
                           Tạ Anh Ngôi

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

Mối Tình Việt Lào Miên


Trên đường truy kích lũ trâu điên
Anh lính xung phong khắp mọi miền
Bảo vệ ngôi chùa theo chính nghĩa
Giữ tình đoàn kết nước non tiên
Biên cương một giải lòng son sắt
Sông núi ba miền vững dạ tin
Hữu nghị lập công bao chiến tích
Sáng ngời mãi mãi Việt Lào Miên
                                VN

NỖI NHỚ MÙA THI


Ta gấp lại rồi tờ lịch thi,
Xếp trong ký ức đã nhiều kỳ.
Tiếng ve da diết vào đòi mở,
Làm cánh phượng rơi thờ thẫn đi.
Mùa thi :2013

                 Cẩm Tú

TRÊU NGƯƠI


http://ts4.explicit.bing.net/th?id=H.4932809591554939&pid=15.1
NÕN NƯỜNG LÀ NÕN NƯỜNG ƠI . TƯƠI NON NHƯ THỂ TRÊU NGƯƠI LÃO GIÀ ?

TÂM SỰ CÙNG BẠN ĐÀN


(Tặng ông Nguyễn Dương Quất
Nhân dịp ông mới đi viện về)

Biết rằng bác hết nguy nan
Thật thà hỏi bác đã đàn được chưa?
Nhớ tôi đi mổ dịp vừa
Kiêng khem ba tháng cũng chưa dám đàn
Bác tuy có gặp nguy nan
Song không bị mổ hẳn đàn sớm thôi
Cứ theo kinh nghiệm của tôi
Đàn rung dây rồi đau đớn giảm ngay
Bác cười đứng dậy bắt tay
Rằng khoản đàn này ông đoán đúng ghê

Ngay hôm xuất viện ra về
Vui vui cũng đệm cùng về một bài.
          Bùi Trác Trường

Em bé ăn mày


Em bé ăn mày ngủ rất say
Dưới gốc me già trong phố vắng
Quần áo tả tơi đôi chân gác nắng
Ống bơ ố vàng cầm chắc trong tay

Chừng tám tuổi thôi vai xác xơ gầy
Chùm hoa nắng dập dềnh theo nhịp thở
Em bỗng nhoẻn cười ngây thơ rạng rỡ
Giọt nắng vàng đọng trên môi khô

Em thấy gì mà cười trong mơ
Có phải được bữa no hằng ao ước
Đang đuổi bắt nhau cùng bao bạn khác
Hay tung tăng cắp sách đến trường

Có phải em ôm gối tay mềm
Thích mẹ xoa dịu dần cơn nức nở
Rồi vòi bố trên đường dạo phố
Hay nghe bà kể chuyện ngày xưa

Hãy nhè nhẹ thôi! Em bé đang mơ
Sống tuổi thơ êm đềm trong giấc ngủ
...
Tôi lại đến đây với chiếc bánh mỳ bơ
Bên gốc me già trong phố vắng
Chỉ có ống bơ ố vàng nước đọng
Ơi, em bé ăn mày,
               em đang ở đâu?

Hồ Minh Quang