Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2010

CHUYỆN BẠN BÈ TÔI

NGUYỄN THÀNH CÔNG- 

Thành công đấy nhưng...- Kỳ 1




Không biết cái tên mà mỗi người mang có ảnh hưởng đến cuộc đời của người ta không nhỉ? Hình như có cả một lý thuyết nghiên cứu về vấn đề này rồi và câu trả lời là: “Có”. Tôi thì vẫn bán tín, bán nghi. Thì đấy, thiếu gì ví dụ. Nhưng cũng không tiện nêu ra đây, sợ lại có ai đó trùng tên thì phiền. Mọi người tự lấy ví dụ vậy.

Riêng với bạn tôi- Nguyễn Thành Công thì tôi thấy cái tên của hắn có vẻ đúng bởi vì trong cuộc sống hắn đã thực sự thành công. Tất nhiên là cũng ở mức tương đối song so với số đông bạn bè cùng lớn lên ở cái miền quê “bán sơn địa”, con nhà nông dân chân đất, mắt toét mà tạo lập được một cơ nghiệp như hắn thì cũng đáng gọi là thành công lắm.

Thực ra, trong số bạn bè cùng khóa phổ thông với tôi ngày còn đi học hắn không có gì nổi trội cho lắm. Thường thì ở cái tuổi học sinh cấp 3 (Trung học PT bây giờ) những cái hay làm người ta để ý và biết đến trước hết thường là học giỏi, sau nữa đến có một năng khiếu gì đó nổi bật như thể thao, âm nhạc chẳng hạn. Cũng có trường hợp do ngoại hình đẹp hay con nhà giàu v.v… thì cũng được xếp hạng. Riêng với hắn thì chẳng vào loại nào trong số đó cả. Chính vì vậy, trong chuyến công tác đầu tiên quay trở lại Sài Gòn năm 1993, khi tôi hỏi bọn bạn ở HN và ở quê xem quân ta có đứa nào trong đó không thì ngoài thằng Thiệp đang làm Trưởng phòng tài vụ A42 mà tôi đã biết, có một đứa bảo rằng: “Có thằng Công lớp B” mà tôi nghĩ mãi không ra nó là thằng nào!  Phải hỏi đi hỏi lại mới được cung cấp thêm một số thông tin. Thì ra hắn quê ở xã An Lạc, cái xã tên thật đẹp, có Đền Cao linh thiêng, lại có mỏ than dưới lòng đất nhưng vẫn thuộc loại nghèo nhất huyện ấy. Hắn nhập ngũ đợt 13-5-1971, trước ngày thi tốt nghiệp có 1 tuần cùng với lão Thảo. Đến đấy thì tôi vẫn chưa nhớ ra hắn. Truy hỏi thêm lão Hào cùng lớp, bắt lão miêu tả xem hình dáng hắn thế nào thì lão Hào bảo: “Nó đầm đậm người, mặt đen như Bao Công ấy”. Cũng chẳng có cái ảnh nào của thời ấy. Thôi thì biết thế vậy. Tuy nhiên, tôi cũng có đầu mối là số điện thoại của hắn. Với tôi, thế là quá đủ rồi.

Trở lại chuyến công tác, sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ là làm việc tại Trường 700 và một số đơn vị thuộc quân khu 7, quân đoàn 4 tôi trở lại Sài Gòn nghỉ tại Thường trực ở 18 Cộng Hòa đợi tàu ra Bắc. Có hơn một ngày nghỉ dành cho việc thăm thú người thân và bạn bè. Đầu tiên, tôi đến nhà thằng Thiệp Trưởng phòng tài vụ A42 cùng lớp. Có điều, khi hỏi thằng này về hắn thì thằng cha này cũng mù tịt, không biết gì. Có lẽ do tại nó mải làm ăn quá, không quan tâm gì đến bạn bè. Tiếp đó, buổi tối hôm ấy tôi gọi điện cho hắn. Có điều lạ là khi tôi vừa xưng tên là hắn nhận ra ngay (He…he…! Chắc mình thuộc loại nổi tiếng). Hắn tỏ ra rất vui mừng và mời tôi đến nhà hắn chơi. Tuy nhiên, lúc đó đã khá muộn nên chúng tôi hẹn hôm sau sẽ gặp nhau. Hắn cho tôi địa chỉ: số xxx đường Phan Đăng Lưu và hướng dẫn cách đi rất tỷ mỷ. Sau cuộc nói chuyện, tôi vẫn cố hình dung xem hắn thế nào nhưng chịu.

 Sáng hôm sau, mượn chiếc xe Cub82 chuyên tiếp phẩm của cơ quan Thường trực tôi tà tà dạo phố. Từ đường CH xuống PĐL nhà hắn cũng gần và dễ tìm nên tôi chẳng phải hỏi thăm lần nào. Nhà hắn không ở mặt đường song cũng không khó tìm cho lắm vì có một con ngõ to dài chừng 50 mét, ô tô đi vừa chạy thẳng từ đường PĐL vào cổng. Đứng trước cánh cổng nhà hắn tôi thật sự thấy hồi hộp. Nhà của bạn tôi đây sao? Sao to vậy? Một khuôn viên khá rộng, dễ phải đến hơn 300 m2 có tường cao bao quanh. Sau bức tường bao là một hàng cau cảnh xanh mướt mắt. Thấp thoáng sau đó là một ngôi nhà trệt lợp ngói ta như kiểu nhà cổ ngoài Bắc. Bên góc trái là một cánh cổng sắt to đùng ô tô đi vừa. Đúng là một ngôi biệt thự giữa phố phường. Chả lẽ bạn tôi lại là chủ cái cơ ngơi này sao? Với những hiểu biết của mình về giá trị bất động sản tại hai thành phố lớn tôi ước tính cơ ngơi này dễ phải đến vài trăm cây vàng chứ không ít…Ngần ngừ mãi, xem lại số nhà hai, ba lần tôi mới dám bấm chuông rồi đứng nánh sang một bên chờ. Chừng phút sau thì cổng mở. Trước mặt tôi một trung niên dáng người đầm đậm, mặt to, đen đúng như lão Hào đã tả. Tôi cũng đã nhận ra một số nét quen quen ở hắn. Dẫu rằng khác lớp song ít ra cũng cùng học với nhau 3 năm cơ mà. Còn hắn thì nhận ngay ra tôi. Cuộc hàn huyên của hai người bạn học sau 22 năm xa cách thật nhiều chuyện.

Nói chuyện với hắn tôi mới biết: sau khi nhập ngũ thì hắn được đi huấn luyện đặc công, lúc đó thì còn ở với mấy đứa cùng trường. Sau khóa huấn luyện đơn vị chia nhỏ ra đi tăng cường cho các chiến trường. Loanh quanh một hồi thì hắn trở thành chiến sĩ của Tỉnh đội Tây Ninh và bám trụ ở đó suốt từ 1972 đến 1975. Cũng đã tham gia chiến đấu nhiều trận nhưng Trời còn thương nên còn vẫn y nguyên, không sứt mẻ gì. Sau năm 75, được ra quân hắn ở lại SG ôn thi vào ĐH Y dược TPHCM, học ngành Dược. Tốt nghiệp rồi ở lại luôn cái thành phố đông dân nhất nước này. Hành nghề. Lập nghiệp. Lấy vợ. Sinh con. Cho đến giờ đã có 2 thằng con trai đang học Trung học. Đại loại là như thế. Cũng vì mới gặp nhau lần đầu nên tôi vẫn gác lại câu hỏi về chuyện hắn đã làm ăn như thế nào mà có được cái cơ ngơi này.

Gần trưa, hắn kéo tôi ra quán nhậu. Tôi gọi thêm thằng Trưởng phòng TV A42 nhưng nó bận không ra. Thế là chỉ có 2 thằng ngồi với nhau và câu chuyện lại tiếp tục. Chắc cũng được rèn luyện nhiều nên hắn uống cũng được. Đặc biệt là sau hàng chục lon bia hắn vẫn tỉnh táo như không.

VÀI Ý KIẾN VỀ ĐỢT THÁCH ĐỐI CỦA ĐỖ ĐÌNH TUÂN

(Bài viết với danh nghĩa: Đại diện ban Biên tập - Trọng tài chấm giải theo ủy nhiệm của Đỗ Đình Tuân)
       Là người có truyền thống khơi mào các đợt “Đối Đá”, lần này Đỗ Đình Tuân “nâng cấp” vấn đề bằng MỘT CẶP ĐỐI để thách mọi người. Nhìn qua tưởng cũng dễ ăn,nhưng nhìn kỹ thấy cũng “XƯƠNG” lắm đó nha ! Này nhé :
- Nhẩn nha đọc, nhẩn nha chơi,nhẩn nha nhấm nháp
- Nhúc nhắc trồng, nhúc nhắc hái, nhúc nhắc nhâm nhi
      Muốn ĐỐI CHỈNH  cặp đối này ta cần hiểu được KẾT CẤU NGẦM trong nội dung và hình thức của NÓ. Cụ thể là:
   * Về nội dung: Cả 2 vế đều nói về các hoạt động (đọc, chơi, nhấm nháp & trồng, hái, nhâm nhi). Nhưng trong các hoạt động ấy lại không giống nhau, ở chỗ: Những hoạt động ở 2 vế đầu của mỗi câu (đọc, chơi - trồng, hái) là lao động kiến tạo; Còn vế cuối đều là lao động hưởng thụ (nhấm nháp, nhâm nhi)…Như vậy, các câu ĐỐI LẠI đòi hỏi cũng phải thỏa mãn kết cấu: 2 lao động kiến tạo + 1lao động hưởng thụ !
      * Về mặt hình thức: 2 câu đều có kết cấu giống nhau :
trạng từ lấp láy phụ âm NH + động từ 1 - trạng từ lấp láy phụ âm NH + động từ 2 – trạng từ lấp láy phụ âm NH + động từ lấp láy phụ âm  NH.

     Chỗ khác nhau của 2 câu về hình thức là ĐỐI ÂM. Do đó khi đối lại cặp đối này, phải là những câu có âm đối lại! (Đối lại câu 1 phải kết thúc bằng ÂM BẰNG; Đối lại câu 2 phải kết thúc bằng ÂM TRẮC).
   Nếu ĐỐI CHỈNH thì phải thỏa mãn tất cả những yêu cầu nêu ở trên đây. Tóm lại là phải: ĐỐI Ý, ĐỐI CÂU, ĐỐI TỪ, ĐỐI THANH
    Đối chiếu với YÊU CẦU TRÊN ta thấy thế nào?
1- Không có ai đối chỉnh được cả 2 câu RA của Đỗ Đình Tuân (không có giải nhất)
2- Nếu xét giải nhì, có thể tiến cử 2 người: Vân AnhNguyễn Minh Tư
  Vân Anh : với lý do có nhiều câu đối nhất (2 câu đối cặp & 5 câu đối). Nếu hoán vị các câu trong cặp đối của VA thì có thể được một cặp đố tương đối chỉnh:
      Cặp đối: NGẨN NGƠ NGÓ, NGẨN NGƠ TRÔNG, NGẨN NGƠ NGẮM NGHÍA  (Câu 1)
                              NGÚNG NGUẨY NHỚ, NGÚNG NGUẨY THƯƠNG, NGÚNG NGUẨY NGÂM NGÙI (Câu 2)
        Phải đưa câu 2 thành câu 1 và câu 1 thành câu 2 mới ĐỐI ÂM. Cụ thể:
      Nhẩn nha đọc, nhẩn nha chơi, nhẩn nha nhấm nháp
      Nhúc nhắc trồng,nhúc nhắc hái,nhúc nhắc nhâm nhi
                                                                           (Đ.Đ.T)
   Ngúng nguẩy nhớ, ngúng nguẩy thương, ngúng nguẩy ngậm ngùi (C 2)
     Ngẩn ngơ ngó, ngẩn ngơ trông, ngẩn ngơ ngắm nghía (C1)
                                                                       (Vân Anh )
5 Câu  đối lẻ của VA đề là “Đối vế 1”, đều kết thúc bằng một từ VẦN TRẮC, nên không gọi là ĐỐI với NHẤM NHÁP (Vần Trắc) của ông Tuân đươc. Nếu VA dùng để đối vế 2 thì KHẢ DĨ có thể chấp nhận được vài câu!
   Nguyễn Minh Tư: với 1 câu ĐỐI VẾ 1 … thì tôi cũng nhất trí như Ngài Tuân đã nhận xét là TƯƠNG ĐỐI CHỈNH:
       Nhẩn nha đọc, nhẩn nha chơi, nhẩn nha nhấm nháp                                      
                                                                  (Đ.Đ.T)
            Hào hứng hò, hào hứng hát, hào hứng hoan hô 
                                                            (Nguyễn Minh Tư)
       Còn lại các CÂU ĐỐI của các tác giả khác như XUÂN HIỂU, TẠ ANH NGÔI…theo tôi còn vội vàng, chưa thật chỉn chu nên xét cho GIẢI KHÚC KHÍCH!
         Cuối cùng, tôi cũng xin thử đối thế này:
 1.Nhẩn nha đọc, nhẩn nha chơi, nhẩn nha nhấm nháp
 2.Nhúc nhắc trồng, nhúc nhắc hái, nhúc nhắc nhâm nhi  (Đ.Đ.T)
 1.Ngơ ngẩn nhìn,ngơ ngẩn ngó,ngơ ngẩn ngâm nga
 2.Thung thăng nhũng, thung thăng tham, thung thăng thậm thụt
 (Thanh dạ)
                        
                       Làng Hóp 19 h15’ ngày  27-11-2012  THANH DẠ

Tỉnh

(Họa nguyên vận bài “Say” của Tạ Anh Ngôi - Xem Tri Ân cuộc đời 27/11/2012)

 
Hôm nay sao lạ cái ông này
Rượu uống tì tì chẳng thấy say
Nồi lẩu giữa mâm luôn bốc khói
Rổ rau cạnh chiếu thoáng vèo bay
Chuẩn dâu, gái ccùng ngồi đó
Một rể, ba trai đủ cả đây
Vui chuyện càng tu càng thấy tỉnh
Rượu sâm rượu thuốc cứ vần xoay...
27/11/2012
Đỗ Đình Tuân

CHIỀU ĐÔNG

Một mình ta đứng giữa chiều Đông
Nghe gió heo may thức cõi lòng
Ngắm sợi mây chiều bay diệu vợi
Nhìn tia nắng quải níu mênh mông
Trót xanh lúa đã vàng hoe lá
Lỡ thắm hoa đành đỏ rực bông
Thấy mảnh trăng liềm treo đỉnh núi
Lòng ta tròn khuyết giữa mênh mông.

               Nhân Hưng, ngày 03-10-2002
                           Tạ Anh Ngôi


 

Về thăm nhà Bác


Đến nơi quê Bác đây rồi
Thoả bao năm tháng đứng ngồi ước ao
Lân lân từng bước theo rào
Lòng man mác nhớ lệ trào ướt mi
Kể rằng: - Từ ấy -  Nơi ni
Một làng quê cũng xanh rì tre xanh
Cũng hàng dâm bụt bao quanh
Cũng nhà vách nứa mái tranh lệ thường
Đơn sơ gỗ ghép thay giường
Góc nhà cũng một chiếc giương đựng đồ
Cây cau luống muống cằn khô
Đây ư! Nhà Bác - Bác Hồ kính yêu
Trải bao nắng sớm mưa chiều
Võng đay còn đọng bao nhiêu ân tình
Mà như võng vẫn rung rinh
Hát câu hát cũ ru mình, ru ta
Canh khuya giục giã tiếng gà
Nhọc nhằn khung cửi xót xa thương đời
Quên mình từ đó ai ơi
Hình thành theo Bác theo lời hát xưa
Thiếu trăm thứ chỉ dư thừa
Tình yêu đất nước từ xưa dâng tràn
...
Chắc là lúc vượt gian nan
Vẫn theo chân Bác bạt ngàn lời ru .

Nguyễn Xuân Hiểu

TÂM SỰ CÙNG VÂN ANH.

                   


Thày ở xa không hỗ trợ em được, thày chỉ có lời khuyên như thế này:
Họ  cương: Đùng đùng quát, đùng đùng la, đùng đùng đấm đá.

Em sẽ nhu: Nhí nhảnh cười, nhí nhảnh nói,  nhí nhảnh ra đòn.

                                  Huudoandt 27-11-2012

Về đất Mũi

Tàu cao tốc đưa tôi về đất Mũi
Mênh mông sông nước Cà Mau
Hàng dừa nước nối dài ngút mắt
Rừng đước xanh mát đất địa đầu

Đất nước mình sao dài rộng thế
Đến nơi nào tôi cũng gặp Nhân dân
        Những con người chịu thương chịu khó
Sớm trưa mưa nắng tảo tần

Đắp đổi dựng xây đất nước
Cho quê mình đâu cũng đẹp tươi
Cho mỗi con kênh, ngọn dừa bình dị
Cũng trở nên say đắm lòng người.


                                        Nguyễn Xuân Hiểu