Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

ĐẾN HẸN LẠI LÊN



Mời nhau cau sáu bổ đôi
Miếng trầu nồng ấm tình người tình thơ
Trao nhau câu hát mộng mơ
Trao nhau cả nỗi đợi chờ…người ơi!

Đất này quả ngọt hoa tươi
Nắng hong hanh nắng nụ cười đằm duyên
Đất này lưỡng quốc trạng nguyên
“Ngọc Tỉnh Liên”sáng mọi miền dân ca

Người về Nam Sách quê ta
Có nghe  lời dất phù sa trên đồng
Kể về cụ Đặng Huyền Thông
Đốt lên ngọn lửa lò nung truyền đời…

Về thăm Chu Đậu,người ơi!
Em trao tình đất,tình người quê em
Nhớ rồi đến hẹn lại lên…
              Chu Đậu,ngày 23-5-2013
                         Tạ Anh Ngôi

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Cõi tạm





(Phúc đáp bài “Cảm ơn” của Minh Quang)

Cõi tạm vì ta ở ngắn
Có đâu vĩnh viễn đời đời
Đến khi tim ngừng mắt nhắm
Cũng thành hư ảo cả thôi

Cõi tạm nhưng là có thật
Có trang nước mắt nụ cười
Có một cô nàng phiêu lãng
Trốn buồn đi kiếm niềm vui

Kẻ mất đã đành dang dở
Tình còn nỗi nhớ tinh khôi
Chả hơn những đôi chồng vợ
Coi nhau như của nợ đời

Có tối mới nhìn rõ sáng
Có buồn mới cảm được vui
Bất hạnh thay ai vô cảm
Hư không ngay giữa cõi người.


28/5/2013
Đỗ Đình Tuân

Lung linh


Đến thăm vườn giữa buổi chiều

Lung linh vải đỏ, chân đèo gió đưa

Nắng mưa quyện đủ bốn mùa

Làm nên hoa trái, say sưa tình đời

Hút hương nhụy của đất trời

Tạo thành quả ngọt dâng người tri âm

Đậm đà chan chứa tình thân

Miền quê sỏi đá chuyên cần tháng năm.

                                                                         VN

ÔNG TUÂN MỞ TIỆC THÀNH CÔNG

Theo yêu cầu của xóm nhà
Ông Tuân viết sách trình ra điệu vần
Nhận quà của xóm Tri ân
Mở ngay bữa tiệc đãi dân xóm nhà
Thịt ngựa cùng với thịt gà
Bia chai kèm với bánh đa chẳng xoàng
Tiếng zô lần lượt rộn vang
Máy ảnh sẵn sàng cả xóm thu ngay
Riêng Tô Hà vẫn luôn tay
Cùng Song Thu tiếp món này món kia
Chuyện trò rôm rả sẻ chia
Vui nhiều uống khỏe men bia ngấm vào
Ông Tuân lên tiếng thao thao
Xóm cần món nào tôi chắp bút ngay
Mọi người phấn khởi vỗ tay
Trong tôi thoáng chắc có ngày tái zô
                Bùi Trác Trường

Cảm ơn





Em đi tìm hạnh phúc miên man
Mệt nhoài chốn trần gian cõi tạm
Thơ âm thầm xé toang màn ảm đạm
Phủ nhợt nhòa một bóng kịch câm

Em không tin cuộc đời mênh mang
Có TRIAN sẻ vui buồn ngọt đắng
Nên quay lưng một thời phiêu lãng
Để hôm nay đọc bình thơ sung sướng ngập tràn

Là em, già xác - mà "ngây thơ" vội vàng
Còn chắp ý nối vần "rặn" từng câu chữ
Xin cảm ơn người em sẽ không bỏ lỡ
Cơ hội tu thơ tu thân trên mỗi bước đường...

 
Cảm ơn lại TRIAN, cảm ơn ngàn lần....

12:52 Ngày 27 tháng 5 năm 2013

Hồ Minh Quang

Chú giải : Đây là cảm xúc của MQ sau khi đọc bài bình thơ
(về thơ HMQ) trên blog bạn Đình Tuân, vì bị lỗi không đăng được nên MQ viết ở đây.

TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN



Quá giang lên đỉnh Phù Vân
Ngắm nhìn trời đất nơi gần nơi xa
Mênh mang một dải sơn hà
Xanh xanh sóng nước nhạt nhòa nương dâu
Chênh vênh ai bắc  nhịp cầu
Ai qua nắng tãi trên đầu vàng tươm?
Bước chân vào cõi vô thường
Nhìn về chốn ấy lại thương kiếp người
Vắt khô nước mắt mồ hôi
Đấu tranh tàn khốc để rồi được chi?
Ngày mai về cõi vô vi
Hành trang người sẽ mang gì,người ơi!
         Yên Tử,ngày 30-4-2013
              Tạ Anh Ngôi

Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011

Ve hát






(Họa  nguyên vận bài Ve khóc của Tạ Anh Ngôi)



Dàn nhạc ve ngân suốt tối ngày

Trời thêm vàng nắng lá xanh cây

Cành cao rỉ rả lời thanh mảnh

Bờ thấp lê thê dáng liễu gầy

Bên gốc trái sung gom nhựa chát

Dưới đầm cà cuống ủ hương cay

Hè về sự sống trào sinh lực

Khát bạn tình ve hát khúc này.
26/5/2013
Đỗ Đình Tuân
 
Phụ chép bài Ve Khóc
Ve khóc râm ran suốt cả ngày
Trong vườn, dưới đất lại trên cây
Nhịn ăn kêu đến thân khô kiệt
Không uống gào cho xác héo gầy
Suốt tối đã than đời bạc bẽo
Cả trưa lại trách sống chua cay
Ngày ngày đặc tiếng ve ra rả
Ta cũng chạnh thương kiếp sống này
             T. A. N