Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

Yêu đời

Thế giới em là những gì kỳ diệu
Của đất trời mây gió trăng sao
Của sông núi mờ sương, cỏ hoa lá thì thào
Của nắng sớm bình minh, mưa chiều hoàng hôn phủ
Người là lãng mạn không bao giờ cũ
Là mơ màng mộng ước yêu thương
Là buồn vui vơ vẩn khôn lường
Là tiếng hát, vần thơ tuôn trào bay bổng
Tự nhủ lòng không bao giờ lạc lõng
Dẫu đôi phút ngập ngừng ngỡ lạc lối đi
Ôi thế giới em sao quá đỗi diệu kỳ!... 


28/6/2014
Hồ Minh Quang

GIỚI THIỆU THƠ CỦA BẠN THƠ

      Nhân ngày Gia đình VN :28-6-2014, xin gửi tới các bạn 2 bài thơ viêt về tình cảm gia đinh của Nguyễn Thị Anh Đào. Hai bài thơ này tuy chưa đạt được những chuẩn mực khắt khe của thơ,nhưng vượt lên trên tất cả là cái tình của tác giả đối với gia đình của mình. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc:
I-TÂM SỰ CÙNG CON DÂU
                          Nguyễn Thị Anh Đào

Con không do mẹ sinh ra
Mẹ yêu con dẫu con là con dâu
Con không biết được vì đâu
Bởi vì mẹ đã từ lâu khổ rồi
Mẹ thương con nhất trên đời
Làm dâu con phải xa rời quê hương
Vì chồng dành hết yêu thương
Vì con,con phải nhịn nhường nhiều khi
Mẹ xa chẳng giúp được gì
Bát cơm bát cháo những khi yếu người
Giúp con bế cháu đi chơi
Để con có phút nghỉ ngơi bên chồng
Thương con mẹ giấu trong lòng
Mẹ đi trồng cấy trên đồng làm vui
Những ngày con cháu về chơi
Là ngày mẹ thấy trong người khỏe ra
Mẹ mong ở tận phương xa
Cháu con khỏe mạnh thế là mẹ vui
                        
 II-TÂM SỰ VỚI CHỒNG
                    Nguyễn Thị Anh Đào

Mấy gian nhà trống anh ơi
Vắng anh tạnh cả tiếng cười của anh
Các con giờ đã trưởng thành
Trai lên Hà Nội tập tành mưu sinh
Hồng Nhung –Con của chúng mình
Làm nghề chụp ảnh ghi hình khắp nơi
Hết xuống biển lại lên đồi
Hết ra bãi Một lại ngồi bãi Hai
Suốt ngày xuôi ngược rạc rài
Chăm lo cuộc sống ngày mai quê người
Cháu con xa tít mù khơi
Mình em đơn độc cuộc đời chông chênh
Đêm nằm trống trải không anh
Chiếu chăn nhiều lúc mốc xanh thiếu người
Nhiều khi em gắng hát cười
Lại nghe xóm láng nói lời vào ra
Lòng em trăm nỗi xót xa
Anh ơi!Anh có biết là em đau!
Tuổi cao em đã già đâu
Trái tim thổn thức nói câu... thập thình!
Gái trai con của chúng mình
Chúng không thông cảm sự tình của em
Còn luôn phiền trách em thêm
Để ngày em xót để đêm em buồn
Khôn thiêng anh hãy về luôn
Để em giải hết nỗi buồn trong…mơ !
                           
                  Nhân Hưng, ngày 28-6-2014
              Sưu tầm và giới thiệu:Tạ Anh Ngôi

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Dịch Bắc hành tạp lục: Bài 7



Bài 7

Lưu biệt cựu khế Hoàng
留別舊契黃
Lưu biệt cựu khế Hoàng
卅年故友重逄日,
Táp niên cố hữu trùng phùng nhật,
萬里前途一蹴初。
Vạn lý tiền đồ nhất xúc sơ.
道路日來情未竟,
Ðạo lộ nhật lai tình vị cánh,
雲山別後意何如。
Vân sơn biệt hậu ý hà như.
悵然分手重關外,
Trướng nhiên phân thủ trùng quan ngoại,
佬矣全身百戰餘。
Lão hỷ toàn thân bách chiến dư.
他日南歸相會訪,
Tha nhật Nam qui tương hội phỏng,
六頭江上有樵漁。
Lục Ðầu giang thượng hữu tiều ngư.
Dịch nghĩa: Từ biệt bạn cũ họ Hoàng


Ngày gặp lại người bạn cũ của ba mươi năm trước.
Cũng là ngày tôi bắt đầu cuộc hành trình vạn dặm.
Chưa kể hết những nỗi dọc đường những ngày gần đây.
Sau khi chia tay nhau ở chốn núi mây, ý bạn ra sao ?
Hai ta chia tay nhau ngoài cửa quan, lòng buồn khôn xiết.
Anh trải qua trăm trận đánh, thân thể vẹn toàn, nhưng nay đã già rồi.
Sau này trở về nước, gặp lại anh, hỏi thăm nhau.
Chắc bây giờ trên sông Lục Đầu, anh đã là một bác tiều phu, hay người đánh cá, cũng chưa biết chừng!

Dịch thơ: Từ biệt bạn cũ họ Hoàng

Ba mươi năm gặp lại nhau
Là ngày vạn dặm bắt đầu tôi đi
Dọc đường bao nỗi kể chi
Núi mây tiễn biệt nghĩ gì anh ơi
Lòng buồn thay lúc chia phôi
Anh qua trăm trận già rồi còn đâu
Ngày về có hỏi thăm nhau
Chắc anh đã ở Lục Đầu nhàn hưu.
                          Đỗ Đình Tuân
                             (dịch thơ)
Cựu khế Hoàng: người bạn cũ họ Hoàng, không rõ tên. Theo bài thơ thì ông này chắc quê ở vùng Chí Linh Hải Dương, bấy giờ làm quan ở Lạng Sơn và chắc có lẽ là ông quan võ.
22/6/2014
Đỗ Đình Tuân

HOA QUÊ ĐẦU VỤ VƯỜN NHÀ


LẠI KHOE ẢNH

      Hôm trước, khoe ảnh phu quân, con trai, con dâu và ông thông gia trong chuyến tham quan Đồ Sơn cuối tuần trên blog, một số anh, chị, em và bạn bè mới thắc mắc : "Sao không có ảnh con gái và mẹ". Riêng anh ND còn muốn coi ảnh Tuân Thu chụp đôi. Vì thế, hôm nay ST lại khoe ảnh tiếp với mọi người nè. Ôi có dịp được khoe, sướng mê ly luôn.

       Đây là thành quả sau 30 năm sống chung với lũ của ST đấy ạ.( 24-12-1982 / 24-12-2012)
Rất tuyệt đúng không? Tuy nhiên ảnh này đã qua phô tô sốp zùi nên ST mới trắng và trẻ thế. Ở ngoài già và đen hơn nhiều cơ. Ứ thèm trắng và trẻ như ri đâu!


       Bạn chàng " mới đan được bồ" xinh, vác sang khoe, chàng chưa" đan được bồ", đành vác vợ ra khoe nên mặt mới buồn thiu vậy đó


       Tuân Thu không cõng nhau như bọn trẻ mà khoác vai nhau nè. Tình cảm gớm. Nhưng chỉ là chụp hình thôi. Còn ngoài đời chúng cãi nhau như mổ bò vậy. Cũng vui ra phết!

       (Hai ảnh sau chụp tháng 5-2014,tại sân nhà ST đó. Không trang điểm và không chỉnh sửa chi mô. Thậm chí Tuân Thu còn đang mặc đồ ở nhà nữa nè. Nỏ phải đồ mặc ra đường mô ạ. Lôi thôi quá ! Hì...)

CHIỀU HỒ SINH THÁI


 
Lại hồ sinh thái lượn vòng quanh
Mặt nước lung linh bạc rắc thành
Dưới đáy Động Đình rồng nhả ngọc
Vân Hạc mây vờn vãn lượn nhanh

Gió núi nhởn nhơ nơi đỉnh phượng
Chiều hè nắng rỡn ngọn cây xanh
Đàn chim sải cánh về đâu đó
Mà tiếng gọi nhau mới ngọt lành

Ngàn cánh hoa sim màu tím lạt
Nở bừng sườn dốc tấm lòng son
Mẫu đơn khoe sắc vàng tươi thắm
Một chút cô đơn ngọn bạch đàn

Dẫu nắng có lồng nơi đáy nước
Thì hồ lóng lánh vẫn chiều say
Em khoe má thắm làn môi biếc
Mặt nước lung linh bạc rắc đầy.
                                 VN

Chỉ là ký ức

Người đi rồi đến phương trời lạ
Quay về nơi chốn phồn hoa
Có nghe chăng tiếng gọi từ xa
Tình ca lịm dần âm còn vang vọng?
Người có còn trái tim nóng bỏng
Hay mong manh bèo dạt mây trôi?
Đành phải chôn vùi
Kỷ niệm chỉ là ký ức
Đêm yên lặng độc huyền thao thức
Xót chim bay lạc lối quên về
Thèm chút muối mặn gừng cay dịu bớt não nề
Nhưng mà chẳng thể...
Chốn thinh không buồn tẻ
Độc huyền từng giọt buông lơi.......


27/6/2014
Hồ Minh Quang