Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Về đi em

Về đi em lời mời của anh, mùa thu
Cứ nôn nao nhẹ nhàng diết da đến vậy
Anh gọi mời hướng về nơi ấy
Chờ lời đáp của người, rất duyên

Anh dắt em đi đường Hồ Tây bình yên
Heo may se se như bao mùa thu cũ
Vẫn rưng rưng màn sương mờ phủ
Mình bên nhau thực vẫn ngỡ là mơ

Lửa tình em lại cháy rực trong thơ
Ngắm bàng hoe ngờ lá phong rực đỏ
Dẫu tàn thu mới thơm hương hoa sữa
Hồn cứ thăng trầm theo lịch sử nghe em

Anh mời em mà cứ lỡ hỏi em
Có nhớ thương không mỗi mùa thu cũ
Em biết chăng tình nồng đang ấp ủ
Dẫu quẩn quanh anh vẫn gọi em về

26/8/2014
Hồ Minh Quang

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

THÔNG BÁO


Các thành viên  chú ý nghe thông báo nhé 



Ban Quản trị Blog Tri Ân Cuộc Đời trân trọng thông báo:
Hội Ngộ TRIANCUOCĐOI sẽ được tổ chức vào sáng ngày 13/09/2014 tại Sao Đỏ, thị xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương.
Bốn năm qua, từ tháng 07/2010, được sự hỗ trợ của Dự án 1044, TRIANCUOCĐOI đã thành điểm hội tụ những tình cảm ấm áp cả trên Blog lẫn cuộc sống thường ngày của các thành viên. Hội ngộ TRIANCUOCĐOI lần này sẽ nhìn lại chặng đường đã qua, định hướng cho Blog của chúng ta trong thời gian tới. Ban Quản trị đề nghị các thành viên tích cực tham gia đăng bài cho ý kiến về hai vấn đề trên.
Kế hoạch cụ thể như sau:
Đoàn phía Nam sẽ có mặt tại Sao Đỏ vào ngày 10/9/2014.
Đoàn từ Hà Nội do anh Đỗ Đăng Biên và anh Nguyễn Khắc Nguyệt phụ trách, toàn quyền quyết định về phương tiện và thời gian có mặt tại Sao Đỏ đúng giờ họp. Nếu về trước một ngày thì càng tốt.
Đoàn từ Nam Sách và Bắc Giang cũng chủ động về Sao Đỏ càng sớm càng tốt.
Địa điểm cụ thể tùy thuộc thời tiết sẽ thông báo sau.
Thành công Hội ngộ lần này tuỳ thuộc sự hưởng ứng của mỗi thành viên. Nhiều thành viên mới chỉ biết nhau qua Blog, Ban Quản trị rất mong sự có mặt đông đủ của tất cả các thành viên trong ngày 13/09/2014.

Trân trọng thông báo.

Dịch Bắc hành tạp lục: Bài 71


Bài 71
偶興
Ngẫu hứng
信陽城上動悲笳
Tín Dương thành thượng động bi già
秋滿河南百姓家
Thu mãn Hà Nam bách tính gia
萬里鄉心回首處
Vạn lý hương tâm hồi thủ xứ
白雲南下不勝多
Bạch vân 1 nam hạ bất thăng đa!
Dịch nghĩa: Ngẫu hứng
Trên thành Tín Dương vang lên tiếng kèn ai oán
Thu tràn ngập nhà (trăm họ) dân Hà Nam
Lòng nhớ quê xa vạn dặm, quay đầu lại
Mây trắng ở phía nam nhiều biết là bao


Dịch thơ: Ngẫu hứng

Tín Dương ai oán tiếng kèn
Thu về tràn ngập khắp miền Hà Nam
Quay đầu quê cũ thở than
Trời Nam mây trắng lại càng trắng mây.

                                     Đỗ Đình Tuân
                                       (dịch thơ)
Chú thích:
1. Ðịch Nhân Kiệt 狄仁傑, đời Ðường, chỉ đám mây trắng nói nhà ta ở dưới kia kìa.
18/7/2014
Đỗ Đình Tuân

THÀY TRÒ TÔI ĐÀM ĐẠO VĂN CHƯƠNG (3)

 
Hương này!
Thày làm mấy gian công trình phụ thôi.Mái lợp ngói hybrô xi măng. Tường xây bằng gach ba banh.Chỉ có thiết bị bên trong là hiện đại.Công trình của thầy gồm các "hạ mục" 12 mét vuông(1 gian) cho cô con gái Đỗ Thị Thương Chi (tuổi hợi 1983, kỹ sư chăn nuôi thú y); 16 mét vuông nhà bếp và nhà ăn.; 12 mét vuông nữa cho: 2 mét vuông toa lét; 4 mét vuông nhà tắm và 4 mét vuông nhà trống để sau này có thể để máy giặt hoặc máy phát điện( nếu như tình trạng thiếu điện cứ dài dài và thành bệnh kinh niên). Còn thày cô thì vẫn ở nhà cũ xây dựng từ 1986, lợp ngói giếng đáy.Căn nhà ấy bây giờ đã dột và xuống cấp rồi. Em chưa vào, nhưng chị Hà của em thì vào rồi. Thày xây dưng căn nhà ấy vất vả lắm. Tự mình lên núi đánh đá về xây móng. Tự mình ra suối gánh cát về tự đóng lấy gạch Ba banh. Căn nhà chỉ vẻn vẹn có 32 mét vuông mà phải xây dựng mất 3 năm, từ 1986 đến 1989. Mãi đến năm 2000 thày mới làm thêm được phần hiên trước rộng 16 mét vuông. Vì thế lần này thày chỉ bỏ ngói Giếng Đáy xuống cho ngói Hybrô xi măng lên (Vì phải thay cây que bề trên). Quây thêm một gian hiên thành phần gian thò để nối liền với công trình phụ mới xây dựng. Vì thế mà "nhà trên" lại vừa thấp, vừa cũ kỹ hơn nhà dưới. Mọi người cứ bảo thày phải "nâng cấp" cái nhà trên cho cao và sang để tương xứng với căn nhà mới xây dựng tuy giản dị, truyền thống nhưng rất hiện đại và sang trọng. Nhưng thày không có tiền vả lại đó còn gắn với kỷ niệm của một thời khốn khó nữa. Đầu tiên thày đưa cô Thu về đây còn phải ở có 6 mét vuông "lều vó" mà cô Thu đã ngỡ ngàng khen thày là "tài thế"! căn nhà ấy vẫn còn ảnh nhưng thày chưa phục dựng được.

Về bài giới thiệu thơ thày Trường có một chi tiết là bọn đầu gấu đến gọi ra để cảnh cáo. Đó là một đoạn thày đã cường điệu lên để nói cái nguy hiểm của làm thơ trào phúng thời nay. Nghĩa là cái chuyện "Mấy tên đầu gấu" kéo đến nhà mới chỉ nằm trong ý định của họ thôi. Nhưng thực tình thì thày cũng chỉ định đùa vui thôi nên mới gọi cả tên thật ra như vậy chứ có in ấn tuyên truyền gì đâu. Nhiều người đến hỏi thày đều nói vậy
Thày lại có khách đến. Hẹn Hương ở kỳ sau nói tiếp. Cho thày số điện thoại di động. Và gửi cho Thày mấy tấm ảnh thật xinh gái vào để thày được chiêm ngưỡng trò cũ của thày bây giờ như thế nào chứ. Chào em
**

Ban chiều vì có khách nên thày bỏ dở cuộc trò chuyện với Hương. Bây giờ xin tiếp tục.Trở lại thiên truyện "Cha và dì" của em nhé. Đây là một truyện em viết khá tinh tế. Truyện giống như một bài thơ ấy. Rất bâng khuâng và buồn man mác. Những nhân vật trong truyện người nào cũng đẹp, đẹp như mơ như mộng ấy, nhưng rất khó gặp ở trong đời. Nếu phải tìm một thiếu xót cụ thể của truyện thì thày chỉ tìm thấy có một từ sai thôi. Không rõ vì tác giả hiểu sai hay đánh máy nhầm ?. Đó là từ "nguyên sinh" ở cuối trang hai. Đúng ra phải là "quyên sinh" quyên là liều là bỏ còn sinh là mạng sống, sự sống của cá nhân mình. Nó đồng nghĩa với tự tử. Còn nguyên sinh là sự sống ban đầu.Sự sống ở giai đoạn sơ khai mới hình thành. Cả ở bản em gửi ra cho thày và cả ở bản trên mạng đều sai như nhau.
Cũng phải bàn thêm về văn phong, phong cách. Không bao giờ nên cố tình bắt chước người này hay người khác làm gì. Cứ phải viết theo khẩu khí và thói quen tự nhiên của mình thôi. Em viết hiền lành thật thà nhưng không kém phần tinh tế và sâu sắc, giầu nữ tính thì đó là phong cách của Minh Hương. Thày nghĩ cứ sống thật với mình, viết thực như mình thì tự nhiên sẽ có phong cách. Phong cách cũng không phải nhất thành bất biến. Cùng với sự biến đổi của “con người tinh thần người viết”, phong cách tự nhiên cũng sẽ biến đổi theo.
Từ lần trò chuyện sau Minh Hương phải vào vai cô giáo đi. Thày không quên "tính lãi" Hương đâu. Đừng có mà đánh trống lảng. Cô giáo càng đi sâu vào công việc “bếp núc” của từng truyện thì "trò Tuân" càng có điều kiện học được cách viết truyện ngắn. Chẳng may, nếu ông trời không cho "trò Tuân" viết được truyện ngắn thì chí ít "trò Tuân" cũng biết đọc truyện ngắn một cách "có tâm" hơn với người viết truyện. Dưới đây "trò Tuân" gửi cô giáo một bài viết nghiên cứu về thơ lục bát: "Lục bát từ dân gian đến hiện đại"

11/6/2010 Kính thưa thày!Vẫn biết rằng, mỗi người có một cuộc đời, nhưng em vẫn thấy se lòng khi đọc đi đọc lại những điều thầy tâm sự về tình yêu và sự nghiệp của mình. Em chúc cho thày và cô Thu mãi mãi hạnh phúc bên nhau, cho dù cuộc sống còn đó những bộn bề, lo toan  vất vả, khi tuổi của thày đã ngấp nghé thất thập rồi. Em cũng mừng cho thày cô có một cậu út đang biết vượt lên khó khăn để sớm đáp đền và mang lại hạnh phúc cho cha mẹ. Em thấy an lòng là thầy đang sống rất an nhiên tự tại, luôn bầu bạn với văn chương, điều đó đã giúp thày thêm yêu cuộc sống.Còn về "bếp núc" truyện ngắn của em thực ra không có gì đâu ạ. Bất chợt trong cuộc sống, thấy có ít nhiều những cảm xúc về một vấn đề nào đó, thường là những người thật, việc thật thì em bị tình cảm chi phối, muốn được chia sẻ, thế là em viết. Vì là truyện ngắn, không phải bút ký nên em được quyền hư cấu, tưởng tượng. Cuộc sống bao giờ cũng có hai mặt: Tốt và xấu; thiện và ác. Em luôn khát vọng những điều tốt đẹp, em muốn những nhân vật của em phải là "Người", phải vượt lên trên những bản năng. Chính vì vậy, em viết rất thật đấy ạ. Chuyện Cha và dì, em góp nhặt từ 2 chuyện có thật là: Có một người bạn của em, sau khi người cha mất đã có ý định đi tìm người em mà cha mình đã có với người không phải là mẹ mình, chỉ có điều họ là anh em trai, còn trong truyện em cho họ là gái để dễ vào truyện. Còn người Dì, thì em gép vào một chuyện thật nữa là có một người bạn cùng công tác với em, đã chịu rất nhiều thiệt thòi để không làm ảnh hưởng đến người yêu, một mình nuôi con. Những nhân vật đó, họ đều ở rất xa thày và cô Thu, nhưng khi đọc, thày cũng nói là giống chuyện của thày, tất nhiên là không phải hoàn toàn, nhưng cái cốt là sự hiện hữu và sức mạnh của tình yêu. Một tình yêu vĩnh hằng, một tình yêu tâm linh, một tình yêu thánh thiện với đúng nghĩa của nó, dù là nghiệt ngã, oan trái, không thuận với những khuôn mẫu thông thường, mang tính phổ biến của xã hội. Thực ra, nhân vật của em cũng có hạn chế đấy ạ. Tuy không nói trắng ra, nhưng người mẹ trong truyện cũng không thể vượt được mặc cảm của mình để đến gặp người dì, mà mãi đến trước khi chết mới nhờ con gái của mình làm điều mà chồng mình mong muốn. Và người đọc cũng tự hiểu rằng, để nói được những điều vị tha, độ lượng như vậy, người mẹ cũng đã trải qua bao nhiêu đau khổ, hờn ghen, oán trách. Đó là lẽ thường, là bản năng mà. Chỉ khi trải qua được cái bản năng đó thì cái phần "Con" mới thoát được thành "Người". Do đó, rất khó có thể có nhiều  "Người" như thế ở đời, nhưng chắc chắn là có.Thày nói là thày chưa viết được truyện ngắn !? Thực ra, em nghĩ là thày đã viết nhiều rồi đấy ạ, có điều là thày chưa chuyển thể đấy thôi. Cuộc sống của chính thày và cuộc sống xung quanh đã được thày ghi lại rất sống, rất thực. Nhưng vì quá tôn trọng sự thật, thày không muốn diễn khác đi một tí, cộng thêm yêu cầu quá khắt khe, qúa cao nên thày chưa chấp nhận mình đấy ạ. Em xin được chép lại tâm sự của thày hôm trước: ...  “Thày thường rất chú ý đến những “chợt thấy” đầu tiên này. Vì nhiều khi nó mới là thần khí chân thực của tác phẩm. Cố nhiên vì mới là “chợt thấy” thì nó còn mơ hồ chưa rõ nét. Phải có thời gian nghiền ngẫm và thẩm định lại...” Vâng đúng là như vậy đấy ạ, từ cái bất chợt ta thấy được, đó là "ý " , ta suy ngẫm, rồi xuất thần các "tứ" đổ về. Chỉ thế thôi ạ. Không biết thầy có đồng ý với em như vậy không ạ?Lần sau em sẽ nói thêm về truyện "Vườn Mai", Em chúc thày vui, khỏe. Cho em gửi lời thăm có Thu và bé Chi.
Em chào Thày!
1/9/2014
Đỗ Đình Tuân

LÒNG RIÊNG, RIÊNG NỖI NGẬM NGÙI


TRỜI BUỒN HAY CHÍNH TA BUỒN
LÁ CỜ RỦ XUỐNG, MƯA TUÔN SỤT SÙI
GIỮA NGÀY CẢ NƯỚC REO VUI
       LÒNG RIÊNG, RIÊNG NỖI NGẬM NGÙI NHỚ EM !


PHỐ QUÊ - NGÀY QUỐC LỄ  01/9/2014
THANH DẠ NGUYỄN

MƯA THU KỶ DẬU

 
Mưa dầm tháng chín khóc đau thương
Rừng núi mịt mùng phủ trắng sương
Thung lũng thương đau lòng quặn thắt
Đoàn quân nhỏ lệ chốn sa trường
Trái tim trĩu nặng hồn non nước
Tang tóc trùm lên mọi ngả đường
Kỷ dậu mùa thu hồn đất nước
Đã vào ký ức của muôn phương.
                                                        VN

Vài nét về cuộc đời của mẹ tôi

Theo dõi cuốn hồi ký của Kim Thư trước đây trên google đã sống lại trong tôi một thời đánh phá dã man của giặc gây ra bao nhiêu cảnh đau thương tang tóc cho nhân dân ta, cũng qua cuốn hồi ký đó, tôi thấy sống lại thời kỳ bao cấp vô cùng thiếu thốn đau buồn, của một dân tộc, bị cấm vận trong khi đang bị chiến tranh ác liệt. Nay Song Thu kể lại cuộc đời của bà mẹ mình, đặc biệt có cuộc đời cơ cực trong cải cách ruộng đất, cũng làm thức lại trong tôi cảnh cuộc sống cơ cực của gia đình mình ở giai đoạn này.
Phần I
 Chuyện về mẹ của Song Thu,
Đọc rồi cứ thấy chuyện như của mình,
Mẹ tôi xinh gái thông minh,
Ông chồng mất sớm một mình nuôi con,
  Năm ấy ba mươi tuổi tròn
Bao người tìm đến nỉ non hẹn hò
Mẹ tôi đều có lý do
  Hai con còn dại sang đò được sao
Bố tôi dáng dấp to cao
Tính kéo cả cào chung sống cho vui
Hiểu rõ hoàn cảnh bố tôi
Cưới vợ lâu rồi vẫn chửa có con
Mình sức sinh đẻ vẫn còn
Ông đỡ đần giúp dạy con cho mình
Cưới xong ổn định gia đình
Lại cùng khung cửi giúp mình dệt thuê
Nghề dệt vải phát tài ghê
Bà sắm khung cửi rồi thuê người làm
Vốn liếng bố tôi chuyển sang
Dệt- giao người làm, vải tấm bà buôn
Vài năm bà tậu ruộng luôn
Cho vay lấy lãi thêm nguồn sinh nhai
Anh chồng cũ không con trai
Xin về nuôi đỡ đã vài năm nay
Con riêng có người nuôi thay
Con chung lần này tất cả là ba
Tuy rằng riêng rẽ hai nhà
Tài sản năm mẫu cùng là lo chung
Thế rồi kháng chiến nổ bùng
Giặc vào cướp của truy lùng giết dân
Nhà tôi bị đốt bảy lần
Giặc vơ vét hết vô ngần gian nan
Năm tư Pháp đã đầu hàng
Hòa bình lập lại dân làng vui thay
Nhà tôi giữ được trâu cày
Cả nhà chung sức ngày ngày làm ra
Thóc dư vài tấn đầy nhà
Cho vay cho giật kể ra cũng nhiều
Bà con làng xóm mến yêu
Nhưng đùng một chốc bao điều sảy ra
Khoái tô thóc cạn trong nhà
Vài ba tấn thóc gần là số không
Thành phần được xếp phú nông
Sau rồi địa chủ sạch không cả nhà
Hai cuộc đấu tố xảy ra
Cảnh tượng chẳng khác của nhà mẹ Thu
Cuộc sống chẳng khác bị tù
Ba gian nhà bếp tiếp thu bẩy người
Cũng may Đảng đã sửa rồi
Mẹ tôi trở lại cuộc đời tự do
Nhiều người quà bánh đến cho
Còn nêu gốc gác lý do tố bà
Bà rằng chuyện cũ cho qua
Sai đã được sửa thế là tôi vui
Bùi Trác Trường